NHỮNG VÙNG NĂNG LƯỢNG

Chúng ta biết rằng khi giận thì không nên phản ứng, nghĩa là không nên nói, không nên làm bất cứ một điều gì. Khi giận mà nói hay hành động là không không ngoan. Ta phải trở về với tự thân để chăm sóc cơn giận của chính mình.

Cơn giận là một vùng năng lượng trong ta. Nó là một phần của ta, là em bé đang kêu khóc mà ta có bổn phận phải săn sóc. Cách hay nhất là tạo ra một vùng năng lượng khác để ôm ấp và chăm sóc cơn giận. Vùng năng lượng thứ hai là chánh niệm. Chánh niệm là năng lượng của Bụt. Nó có sẵn trong ta và ta có thể chế tác ra bằng hơi thở có ý thức, bằng bước đi có ý thức. Bụt ở trong ta không phải là một ý niệm. Bụt ở trong ta không phải là một lý thuyết viển vong. Bụt ở trong ta là một thực thể bởi vì chúng ta ai cũng có thể chế tác năng lượng chánh niệm.

Chánh niệm có nghĩa là có mặt, là ý thức những gì đang xảy ra trong ta và chung quanh ta. Năng lượng này là tối quan trọng cho việc thực tập. Năng lượng chánh niệm giống như một người anh lớn, một người chị lớn hay một bà mẹ đang ôm ấp và chăm sóc em bé đau khổ, sân hận, tuyệt vọng và ghen tức trong ta.

Vùng năng lượng thứ nhất là sân hận. Vùng năng lượng thứ hai là chánh niệm. Phương pháp tu tập là dùng năng lượng của chánh niệm để nhận diện và ôm ấp năng lượng của sân hận, với tất cả sự hiền dịu, không chút bạo động. Đây không phải là đàn áp sân hận. Chánh niệm là ta, mà sân hận cũng là ta. Ta không nên trở thành một bãi chiến trường để hai vùng năng lượng đó đánh giặc với nhau. Đừng nên nghĩ rằng chánh niệm là chánh, là tốt và sân hận là tà, là xấu. Chúng ta chỉ cần nhận diện sân hận, như là một năng lượng tiêu cực và chánh niệm, như là một năng lượng tích cực. Rồi sử dụng năng lượng tích cực để chăm sóc năng lượng tiêu cực.

Xem thêm >>> TUỆ GIÁC TƯƠNG TỨC

Cảm thọ có tính chất hữu cơ. Phép thực tập của chúng ta được căn cứ trên tuệ giác bất nhị. Cảm thọ tích cực hay tiêu cực đều có tính chất hữu cơ và cùng thuộc về một thực tại. Vậy thì không cần phải chiến đấu. Chỉ cần ôm ấp và chăm sóc. Trong truyền thống đạo Bụt, thực tập không phải là tạo ra một bãi chiến trường để thiện đánh với ác. Đây là một điều rất quan trọng. Đừng nghĩ rằng ta phải chiến đấu để tẩy trừ hạt giống tiêu cực ra khỏi tâm ta. Nghĩ như vậy là sai lầm. Phép thực tập là chuyển hoá tự thân. Nếu không có rác thì lấy gì để tạo ra phân xanh? Nếu không có phân xanh thì lấy gì để nuôi dưỡng hoa trái? Bạn cần đến những đau khổ, những yếu kém trong bạn. Bởi vì chúng đều là hữu cơ cho nên bạn biết là có cách chuyển hoá chúng và sử dụng chúng sao cho có lợi.

(Trích từ sách Giận, tác giả Thích Nhất Hạnh)

One thought on “NHỮNG VÙNG NĂNG LƯỢNG

  1. Pingback: CÙNG NHAU CHUYỂN HOÁ SÂN HẬN - Tri Tin Education

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *