“Một người thợ mộc giỏi sẽ không dùng gỗ xấu cho mặt sau của cái tủ dù chẳng ai thấy.” – Steve Jobs
Nghe thì tưởng như chỉ là chuyện cái tủ, nhưng thật ra đó là cách sống – làm gì cũng phải làm đến nơi đến chốn, cả những thứ người khác không nhìn thấy.
Trong tài chính cá nhân cũng vậy.
Ví dụ như khi con có tiền lì xì. Không ai ép con phải ghi chép, cũng chẳng ai kiểm soát con tiêu gì. Con có thể mua ngay vài món đồ chơi và chẳng ai nói gì. Nhưng nếu con dành ra một phần để tiết kiệm, một phần để đầu tư nhỏ (như mua thêm sách hay học một kỹ năng mới), thì đó chính là cách con đang “làm đẹp mặt sau của cái tủ” – âm thầm xây dựng thói quen mà người khác không thấy, nhưng chính con sẽ hưởng lợi lâu dài.
Hay khi con lớn hơn, đi làm và có thu nhập. Bạn bè có thể chỉ nhìn thấy con đi xe gì, mặc đồ ra sao, ăn ở nhà hàng nào. Đó là “mặt trước của cái tủ”. Nhưng điều thực sự quan trọng lại nằm ở “mặt sau”: con có quỹ dự phòng không, con có ghi lại chi tiêu hằng tháng không, con có dành tiền cho đầu tư hay học hỏi không. Người ngoài chẳng ai biết, nhưng chính những thứ đó quyết định con có bền vững hay không.
Một nhà đầu tư cũng thế. Ai cũng thích khoe lợi nhuận ngắn hạn – lãi bao nhiêu phần trăm, mua trúng cổ phiếu nào. Nhưng người giỏi sẽ kiểm tra kỹ rủi ro, tính toán kịch bản xấu nhất, chấp nhận hi sinh phần “hào nhoáng bề ngoài” để có một nền tảng vững chắc lâu dài.
Bài học bố muốn con nhớ: Đừng chỉ chăm chút những gì người khác nhìn thấy. Hãy tử tế với cả những chi tiết nhỏ bé, lặng lẽ, vì chính chúng sẽ quyết định con có một tương lai tài chính bền vững hay không.
#FINANCE_for_inheritors
#taichinhchocon
#Tai_chinh_cho_nguoi_thua_ke
Nguồn: Người Quản Trị

