CUỘC ĐỜI HUY HOÀNG LÀ GÌ?

NQT nhìn thấy bức ảnh này trên mạng – một chú sư tử núi đã rút lui vào nơi sâu thẳm của rừng già, nằm lại dưới một phiến đá rêu phong, trút hơi thở cuối cùng trong yên lặng.

Không có vết thương. Không có dấu hiệu vật lộn. Không có gì ngoài sự tĩnh lặng tuyệt đối. Như thể nó chưa chết, chỉ đang ngủ. Như thể nó đã chọn chính xác khoảnh khắc và nơi chốn để kết thúc hành trình của mình – một hành trình mà nó đã sống trọn vẹn.

Trong thế giới hoang dã, khi cái chết đến gần, nhiều loài thú chọn rút lui khỏi đàn, khỏi sự hỗn loạn, khỏi con người. Chúng không hoảng loạn, không gào thét. Chúng chỉ lặng lẽ tìm về một góc riêng, để khép lại vòng đời như cách mặt trời lặng xuống cuối ngày – không cần ai vỗ tay, không cần ánh đèn. Tự nhiên có cách riêng để nói lời tạm biệt.

Cái chết, khi không còn là nỗi sợ, sẽ trở thành một nghi lễ. Và sự ra đi, nếu được chuẩn bị bằng cả một đời sống tử tế, can đảm và đúng đắn – sẽ trở thành một phần đẹp đẽ của hành trình.

Người Quản Trị nghĩ, chú sư tử núi ấy không chết trong u buồn. Nó đã sống như một chiến binh, đã săn mồi, đã chiến đấu, đã sinh tồn qua biết bao mùa khắc nghiệt và cái đói của núi rừng. Nó đã sống đúng cách của một con sư tử – oai phong, bản lĩnh, không nịnh bợ, không tầm thường.

Và vì đã sống đúng, nên nó được phép ra đi trong tĩnh lặng, không cần ai tiễn đưa, mà vẫn đầy phẩm giá.

Con người thì khác. Con người thường sợ hãi cái chết – không phải vì cái chết, mà vì nỗi sợ chưa sống đủ. Chưa dám sống thật. Chưa đủ dũng cảm để chọn cuộc đời có ý nghĩa – mà cứ trôi theo an toàn, nhạt nhòa, khuất lấp.

Có những người sống 80 năm mà linh hồn chưa bao giờ bừng sáng. Và cũng có những người, chỉ vài năm ngắn ngủi, nhưng đã sống như ngọn lửa – mãnh liệt, sáng chói, không sợ tàn lụi.

Cuộc đời không cần phải kéo dài để trở nên vĩ đại. Nó chỉ cần được sống với trọn vẹn trái tim.

Hãy sống sao cho đến cuối đời, ta có thể nằm xuống như chú sư tử núi kia – không tiếc nuối, không day dứt, không cần phải chứng minh điều gì nữa với ai. Chỉ là một lời tạm biệt nhẹ nhàng: “Tôi đã sống rồi. Đúng như tôi muốn. Và tôi sẵn sàng rời đi.”

NQT tin, đó không phải là một cái kết. Đó là một khúc hoàng hôn – đẹp đến nghẹt thở. Và là phần thưởng xứng đáng cho những ai đã sống trọn vẹn, dũng cảm, và không thỏa hiệp với sự tầm thường.

Và các con của tôi, một ngày không xa sẽ được tôi chia sẻ về câu chuyện này.

#FINANCE_for_inheritor
#taichinhchocon
#Tai_chinh_cho_nguoi_thua_ke

Nguồn: Người Quản Trị

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *